卧病旬日未已闲书所忆 其二

清代 黄宗羲
却火烧余此病身,更无思卢染秋尘。打钟扫地今行者,阮哭嵇狂仆恨人。 风浪满庭闲暮日,莺花极目坐芳辰。静中探得真消息,只觉于今万物亲。
què huǒ shāo bìng shēn   gèng rǎn qiū chén zhōng sǎo jīn xíng zhě ruǎn   kuáng hèn rén    
fēng làng mǎn tíng xián   yīng huā zuò fāng chén jìng zhōng tàn zhēn xiāo xi zhǐ   jué jīn wàn qīn