卧病

唐代 孟郊
贫病诚可羞,故床无新裘。春色烧肌肤,时餐苦咽喉。 倦寝意蒙昧,强言声幽柔。承颜自俯仰,有泪不敢流。 默默寸心中,朝愁续莫愁。
pín bìng chéng xiū   chuáng xīn qiú chūn shāo   shí cān yān hóu
juàn qǐn méng mèi   qiáng yán shēng yōu róu chéng yán yǎng   yǒu lèi gǎn liú
cùn xīn zhōng   cháo chóu chóu