闻砧(一作寄边衣)

唐代 裴说
深闺乍冷鉴开箧,玉箸微微湿红颊。一阵霜风杀柳条, 浓烟半夜成黄叶。垂垂白练明如雪,独下闲阶转凄切。 只知抱杵捣秋砧,不觉高楼已无月。时闻寒雁声相唤, 纱窗只有灯相伴。几展齐纨又懒裁,离肠恐逐金刀断。 细想仪形执牙尺,回刀剪破澄江色。愁捻银针信手缝, 惆怅无人试宽窄。时时举袖匀红泪,红笺谩有千行字。 书中不尽心中事,一片殷勤寄边使。
shēn guī zhà lěng jiàn kāi qiè   zhù wēi wēi shī 湿 hóng jiá zhèn shuāng fēng shā liǔ tiáo  
nóng yān bàn chéng huáng chuí chuí bái liàn míng xuě   xià xián jiē zhuǎn qiè
zhǐ zhī bào chǔ dǎo qiū zhēn   jué gāo lóu yuè shí wén hán yàn shēng xiāng huàn  
shā chuāng zhǐ yǒu dēng xiāng bàn zhǎn wán yòu lǎn cái   cháng kǒng zhú jīn dāo duàn
xiǎng xíng zhí chǐ   huí dāo jiǎn chéng jiāng chóu niǎn yín zhēn xìn shǒu féng  
chóu chàng rén shì kuān zhǎi shí shí xiù yún hóng lèi   hóng jiān mán yǒu qiān xíng
shū zhōng jìn xīn zhōng shì   piàn yīn qín biān shǐ 使