闻故人自征戍回

唐代 王建
昔闻著征戍,三年一还乡。今来不换兵,须死在战场。 念子无气力,徒学事戎行。少年得生还,有同堕穹苍。 自去报尔家,再行上高堂。尔弟修废枥,尔母缝新裳。 恍恍恐不真,犹未苦承望。每日空出城,畏渴携壶浆。 安得缩地经,忽使在我傍。亦知远行劳,人悴马玄黄。 慎莫多停留,苦我居者肠。
wén zhù zhēng shù   sān nián huán xiāng jīn lái huàn bīng   zài zhàn chǎng
niàn zi   xué shì róng háng shào nián shēng huán   yǒu tóng duò qióng cāng
bào ěr jiā   zài xíng shàng gāo táng ěr xiū fèi   ěr fèng xīn shang
huǎng huǎng kǒng zhēn   yóu wèi chéng wàng měi kòng chū chéng   wèi xié jiāng
ān suō jīng   shǐ 使 zài bàng zhī yuǎn xíng láo   rén cuì xuán huáng
shèn duō tíng liú   zhě cháng