挽陆义斋二首

宋代 陆文圭
生平意气每相期,岁晚行藏各自知。 见事略同因抚掌,尤时不语其攒眉。 阖棺已矣公何憾,闻笛凄然我独悲。 回首秋山寒雨外,青松滴沪作枯枝。
shēng píng měi xiāng   suì wǎn xíng cáng zhī  
jiàn shì lüè tóng yīn zhǎng   yóu shí cuán méi  
guān gōng hàn   wén rán bēi  
huí shǒu qiū shān hán wài   qīng sōng zuò zhī