万历甲辰秋东林书院落成步杨龟山先生此日不再得诗韵

明代 顾允成
此日今还得,朝辉耀扶桑。厥初赤子心,悬象并穹苍。 无端过浮云,暂掩本灵光。努力事拂拭,依然露元阳。 理欲判危微,规矩成员方。尘埃去弗来,真气泄针芒。 日新又日新,其何用不臧。性非犹杞柳,仁义宁贼戕。 无为彼教惑,吾道掷秕糠。大哉羲孔易,洗心密退藏。 不效浅薄子,争斗群卉芳。天地人鼎立,至大而至刚。 欲仁斯仁至,安所置彷徨。南方文学古,东林岁月长。 继往开来兹,平步履康庄。念我踰五十,惭愧闇然章。 从前所萦萦,不脱名利场。何当一奋跃,藩决失羸羊。 日知其所无,月能幸无忘。果能此道矣,虽柔而必强。 浩渺重溟波,一苇自堪航。流光不相贷,迅速转无常。 朝闻夕死可,仁者寿不亡。若不及时敏,老至空悲伤。 中行未易几,必也狷与狂。
jīn hái   cháo huī yào 耀 sāng jué chū chì xīn xuán   xiàng bìng qióng cāng    
duān guò yún   zàn yǎn běn líng guāng shì shì   rán yuán yáng    
pàn wēi wēi   guī chéng yuán fāng chén āi lái zhēn   xiè zhēn máng    
xīn yòu xīn   yòng zāng xìng fēi yóu liǔ rén   níng zéi qiāng    
wéi jiào huò   dào zhì kāng zāi kǒng   xīn tuì cáng 退    
xiào qiǎn zi   zhēng dòu qún huì fāng tiān rén dǐng zhì   ér zhì gāng    
rén rén zhì   ān suǒ zhì páng huáng nán fāng wén xué dōng   lín suì yuè zhǎng    
wǎng kāi lái   píng kāng zhuāng niàn shí cán   kuì ān rán zhāng    
cóng qián suǒ yíng yíng   tuō míng chǎng dāng fèn yuè fān   jué shī léi yáng    
zhī suǒ   yuè néng xìng wàng guǒ néng dào suī   róu ér qiáng    
hào miǎo zhòng míng   wěi kān háng liú guāng xiāng dài xùn   zhuǎn cháng    
zhāo wén   rén zhě shòu 寿 wáng ruò shí mǐn lǎo   zhì kōng bēi shāng    
zhōng háng wèi   juàn kuáng