王诜都尉宝绘堂词

宋代 苏辙
侯家玉食绣罗裳,弹丝吹竹喧洞房。 哀歌妙舞奉清觞,白日一醉万事忘。 百年将种存慨慷,西取庸蜀践戎羌。 战袍赐锦盘雕章,宝刀玉玦余风霜。 天孙渡河夜未央,功臣子孙白且长。 朱门甲第临康庄,生长介胄羞膏粱。 四方宾客坐华堂,何用为乐非笙簧。 锦囊犀轴堆象床,竿叉连幅翻云光。 手披横素风飞扬,长林巨石插雕梁。 清江白浪吹粉墙,异花没骨朝露香。 〈徐熙画花,落笔纵横。 其子嗣,以五色染就,不见笔迹,谓之没骨。 蜀赵昌盖用此法耳。 〉挚禽猛兽舌腭张,腾踏褭联骕骦。 喷振风雨驰平冈,前数顾陆后吴王。 老成虽丧存典常,坐客不识视茫洋。 骐驎飞烟郁芬芳,卷舒终日未用忙。 游意淡泊心清凉,属目俊丽神激昂。 君不见伯孙孟孙俱猖狂,干时与事神弗臧。
hòu jiā shí xiù luó cháng   tán chuī zhú xuān dòng fáng  
āi miào fèng qīng shāng   bái zuì wàn shì wàng  
bǎi nián jiāng zhǒng cún kǎi kāng   西 yōng shǔ jiàn róng qiāng  
zhàn páo jǐn pán diāo zhāng   bǎo dāo jué fēng shuāng  
tiān sūn wèi yāng   gōng chén sūn bái qiě zhǎng  
zhū mén jiǎ lín kāng zhuāng   shēng zhǎng jiè zhòu xiū gāo liáng  
fāng bīn zuò huá táng   yòng wéi fēi shēng huáng  
jǐn náng zhóu duī xiàng chuáng   gān 竿 chā lián fān yún guāng  
shǒu héng fēng fēi yáng   cháng lín shí chā diāo liáng  
qīng jiāng bái làng chuī fěn qiáng   huā méi zhāo xiāng  
huà huā luò   zòng héng    
  rǎn jiù   jiàn   wèi zhī méi  
shǔ zhào chāng gài yòng ěr  
zhì qín měng shòu shé è zhāng téng   niǎo lián shuāng    
pēn zhèn fēng chí píng gāng   qián shù hòu wáng  
lǎo chéng suī sàng cún diǎn cháng   zuò shí shì máng yáng  
lín fēi yān fēn fāng   juǎn shū zhōng wèi yòng máng  
yóu dàn xīn qīng liáng   zhǔ jùn shén áng  
jūn jiàn sūn mèng sūn chāng kuáng   gàn shí shì shén zāng