图司寇定斋赠墨竹因为长句

清代 戴梓
皇英庙前万竿碧,爽飒寒空拂云日。旧游不复梦中过,断苇衰蓬向人立。 东国西曹来使君,如椽手握风泠泠。与可仲圭尽辟易,近今此道谁其伦。 醉中往往恣挥洒,墨雨空飞散夭冶。但觉毫端役鬼神,安知门外罗车马。 蒙君一纸持相赠,绝域如通故乡信。谡谡声从耳畔流,阴阴翠向眉间映。 七泽云开环佩孤,三湘月落风涛振。素壁高粘凤欲来,眼前俗客乌能近。 安得一纸复百纸,此身坐老幽篁里。
huáng yīng miào qián wàn gān 竿   shuǎng hán kōng yún jiù yóu mèng zhōng guò   duàn wěi shuāi péng xiàng rén
dōng guó 西 cáo lái shǐ 使 jūn   chuán shǒu fēng líng líng zhòng guī jǐn   jìn jīn dào shuí lún
zuì zhōng wǎng wǎng huī   kōng fēi sàn yāo dàn jué háo duān guǐ shén   ān zhī mén wài luó chē
méng jūn zhǐ chí xiāng zèng   jué tōng xiāng xìn shēng cóng ěr pàn liú   yīn yīn cuì xiàng méi jiān yìng
yún kāi huán pèi   sān xiāng yuè luò fēng tāo zhèn gāo zhān fèng lái   yǎn qián néng jìn
ān zhǐ bǎi zhǐ   shēn zuò lǎo yōu huáng