同岑金纪刘弘客容廷恂任肇楚十八夜宿王氏园亭

宋代 何绛
孤亭倚众木,木落识秋深。不寐看明月,群公共此心。 清言倾永夜,遥思结幽林。独有松间鹤,终宵和好音。
tíng zhòng   luò shí qiū shēn mèi kàn míng yuè qún   gōng gòng xīn    
qīng yán qīng yǒng   yáo jié yōu lín yǒu sōng jiān zhōng   xiāo hào yīn