题元山蔡行可对青亭

宋代 王迈
终日在山中,不见山可爱。欲识爱山趣,须在山之外。 南山不古今,悠然与意会。西山无朝暮,佳致固长在。 蔡君金玉人,结亭避阛阓。面面苍璧屏,坐卧与青对。 晚曦射紫翠,宿雨濯蓝黛。能消几两屐,不赏此奇槩。 芙蓉为君裳,兰茝为君佩。今非避世时,乃学陶谢辈。 诸公富唱酬,拔戟各成队。我出一转语,功成身始退。 君为端明胄,忠孝后必大。山灵纵有盟,一出合破戒。 苍生正有求,富贵不渠贷。山债会一偿,相期在晚岁。
zhōng zài shān zhōng   jiàn shān ài shí ài shān   zài shān zhī wài    
nán shān jīn   yōu rán huì shān 西 zhāo jiā   zhì zhǎng zài    
cài jūn jīn rén   jié tíng huán huì miàn miàn cāng píng zuò   qīng duì    
wǎn shè cuì   宿 zhuó lán dài néng xiāo liǎng   shǎng gài    
róng wèi jūn shang   lán chǎi wèi jūn pèi jīn fēi shì shí nǎi   xué táo xiè bèi    
zhū gōng chàng chóu   chéng duì chū zhuǎn gōng   chéng shēn shǐ tuì   退  
jūn wèi duān míng zhòu   zhōng xiào hòu shān líng zòng yǒu méng   chū jiè    
cāng shēng zhèng yǒu qiú   guì dài shān zhài huì cháng xiāng   zài wǎn suì