题僧松禅(一作题僧院松)

唐代 曹松
空山涧畔枯松树,禅老堂头甲乙身。 传是昔朝僧种著,下头应有茯苓神。
kōng shān jiàn pàn sōng shù   chán lǎo táng tóu jiǎ shēn
chuán shì cháo sēng zhǒng zhù   xià tou yīng yǒu líng shén