殢人娇(李莹)

宋代 杨无咎
恼乱东君,满目千花百卉。偏怜处、爱他秾李。莹然风骨,占十分春意。休漫说、唐昌观中玉蕊。 女石雪减霜,凌红掩翠。看不足、可人情味。会须移种,向曲栏幽石戚。愁绿叶成阴,道傍人指。
nǎo luàn dōng jūn   mǎn qiān huā bǎi huì piān lián chù ài nóng yíng rán fēng   zhàn shí fēn chūn xiū màn shuō táng chāng guān zhōng ruǐ
shí xuě jiǎn shuāng   líng hóng yǎn cuì kàn rén qíng wèi huì zhǒng   xiàng lán yōu shí chóu 绿 chéng yīn   dào bàng rén zhǐ