题聂松厓印谱

清代 戴亨
君不能身佩长剑趋明光,又不能手提孟劳开八荒。 郁郁蓬荜不得志,慨然嗜古穷轩苍。一艺精专可千古,何须奔走荣名场。 但持昆吾五寸铁,直探隆古龟龙穴。阴晴寒暑四十年,心摹手拟精神结。 天不雨金鬼夜哭,魂招斯籀来奔谒。长安文苑多英奇,挥毫洒墨咸繇□。 偶得邀君为篆刻,便觉名姓生光辉。陋我逢君苦不早,晤言欢若平生好。 为我购石镌数方,但觉鸿黄气邃窈。印谱传为希世珍,谱中人识辽东老。 文三桥,何雪渔,高名已并前贤驱。劝君怀宝且归去,烟霞啸傲栖蓬庐。 蓬庐之乐乐莫比,琬琰休向街头市。君谓绝技可赢饶,千里辞家客燕邸。 时方重利较锱铢,真赏于今竟谁是。况君负郭有良田,丰歉不至啼妻子。 劝君早赋归去来,我实饥寒不得已。
jūn néng shēn pèi cháng jiàn míng guāng   yòu néng shǒu mèng láo kāi huāng
péng zhì   kǎi rán shì qióng xuān cāng jīng zhuān qiān   bēn zǒu róng míng chǎng
dàn chí kūn cùn tiě   zhí tàn lóng guī lóng xué yīn qíng hán shǔ shí nián   xīn shǒu jīng shén jié
tiān jīn guǐ   hún zhāo zhòu lái bēn cháng ān wén yuàn duō yīng   huī háo xián yáo  
ǒu yāo jūn wèi zhuàn   biàn 便 jué míng xìng shēng guāng huī lòu féng jūn zǎo   yán huān ruò píng shēng hǎo
wèi gòu shí juān shù fāng   dàn jué hóng 鸿 huáng suì yǎo yìn chuán wèi shì zhēn   zhōng rén shí liáo dōng lǎo
wén sān qiáo   xuě   gāo míng bìng qián xián quàn jūn huái 怀 bǎo qiě guī   yān xiá xiào ào péng
péng zhī   wǎn yǎn xiū xiàng jiē tóu shì jūn wèi jué yíng ráo   qiān jiā yàn
shí fāng zhòng jiào zhū   zhēn shǎng jīn jìng shuí shì kuàng jūn guō yǒu liáng tián   fēng qiàn zhì
quàn jūn zǎo guī lái   shí hán de