庭有积雪指麾儿辈戏为雪山偶作

明代 王世贞
怡步向中庭,积雪何皑皑。战日愈自坚,依飙渐成堆。 虽靡化人术,倏忽三峰开。削成像仙掌,横度为天台。 更疑双灵鹫,一夜自飞来。东风澹荡吹,对尔酒一杯。 不知吾与尔,玉山谁先颓。
xiàng zhōng tíng   xuě ái ái zhàn jiān   biāo jiàn chéng duī    
suī huà rén shù   shū sān fēng kāi xuē chéng xiàng xiān zhǎng héng   wèi tiān tāi    
gèng shuāng líng jiù   fēi lái dōng fēng dàn dàng chuī duì   ěr jiǔ bēi    
zhī ěr   shān shuí xiān tuí