桃源忆故人 因赵元帅舍人出示用其韵
人生百岁诚稀少。此事任谁明晓。相见但开口笑。管甚闲悲恼。四时风月寻常好。放下心肠便了。虽是身难恒少。到底须迟老。
rén
人
shēng
生
bǎi
百
suì
岁
chéng
诚
xī
稀
shǎo
少
cǐ
。
shì
此
rèn
事
shuí
任
míng
谁
xiǎo
明
xiāng
晓
jiàn
。
dàn
相
kāi
见
kǒu
但
xiào
开
guǎn
口
shén
笑
xián
。
bēi
管
nǎo
甚
sì
闲
shí
悲
fēng
恼
yuè
。
xún
四
cháng
时
hǎo
风
fàng
月
xià
寻
xīn
常
cháng
好
biàn
。
liǎo
放
suī
下
shì
心
shēn
肠
nán
便
héng
了
shǎo
。
dào
虽
dǐ
是
xū
身
chí
难
lǎo
恒
少
。
到
底
须
迟
老
。