太父太师密国公赋诗江楼世称名笔从侄子绩得之以居肇缅思祖德且爱绩之能继志也为赋一首

宋代 曾肇
当年太史谪仙翁,笔落江楼气吐虹。无复琴樽对鸥鸟,空遗松柏几秋风。 由来兰玉生台下,重见溪山入坐中。顾我岂能绳祖武,倚阑归思附冥鸿。
dāng nián tài shǐ zhé xiān wēng   luò jiāng lóu hóng qín zūn duì ōu niǎo kōng   sōng bǎi qiū fēng    
yóu lái lán shēng tái xià   zhòng jiàn shān zuò zhōng néng shéng   lán guī míng hóng   鸿