苏武慢 元夜京城大雪过成贤街

明代 汪洋
雪压檐低,灯垂街倦,冷絮倾城而坠。萦怀已化,欲驻还飞,勘破乱离人世。 唤我喧欢,焰花儿女,聊逐酒庭歌吹。剩暮寒渐近,纷华逼眼,蓬壶影里。 惟暗笑、未待伤春,东君谁见,应有掖门深闭。荒尘积梦,远岭横烟,难写莽榛滋味。 帝域流光,庙堂寂叶,回听履声如纸。劝巢乌风际,逃人无地,一枝强倚。
xuě yán   dēng chuí jiē juàn   lěng qīng chéng ér zhuì yíng huái 怀 huà   zhù hái fēi   kān luàn rén shì
huàn xuān huān   yàn huā ér   liáo zhú jiǔ tíng chuī shèng hán jiàn jìn   fēn huá yǎn   péng yǐng
wéi àn xiào wèi dài shāng chūn   dōng jūn shuí jiàn   yīng yǒu mén shēn huāng chén mèng   yuǎn lǐng héng yān   nán xiě mǎng zhēn wèi
liú guāng   miào táng   huí tīng shēng zhǐ quàn cháo fēng   táo rén   zhī qiáng