岁暮闲韵四首 其一

宋代 张耒
岁暮柯山客,端居不出门。风烟限僻壤,闾井若荒村。 江鸟占寒暑,楼笳报晓昏。风枝吹断蔓,霜叶拥陈根。 慷慨看星剑,烦愁泥酒樽。孤烟吹日晏,寸炭语宵分。 未肯伤麟泣,还须视舌存。可能天理错,难与俗人论。 魑魅徒为尔,枭鸾竟异群。江湖休浩渺,心拱北辰尊。
suì shān   duān chū mén fēng yān xiàn rǎng   jǐng ruò huāng cūn    
jiāng niǎo zhàn hán shǔ   lóu jiā bào xiǎo hūn fēng zhī chuī duàn màn shuāng   yōng chén gēn    
kāng kǎi kàn xīng jiàn   fán chóu jiǔ zūn yān chuī yàn cùn   tàn xiāo fēn    
wèi kěn shāng lín   hái shì shé cún néng tiān cuò nán   rén lùn    
chī mèi wéi ěr   xiāo luán jìng qún jiāng xiū hào miǎo xīn   gǒng běi chén zūn