岁旦后四日留别宗坛师松溪许君邹君心远五首 其一

元代 卢挚
霜袍行客再来时,不独青山慰所思。咽路黄冠定奇士,半能歌我《步虚词》。
shuāng páo xíng zài lái shí   qīng shān wèi suǒ yàn huáng guān dìng shì   bàn néng 》。