苏端、薛复筵简薛华醉歌

唐代 杜甫
文章有神交有道,端复得之名誉早。爱客满堂尽豪翰, 开筵上日思芳草。安得健步移远梅,乱插繁花向晴昊。 千里犹残旧冰雪,百壶且试开怀抱。垂老恶闻战鼓悲, 急觞为缓忧心捣。少年努力纵谈笑,看我形容已枯槁。 坐中薛华善醉歌,歌辞自作风格老。近来海内为长句, 汝与山东李白好。何刘沈谢力未工,才兼鲍昭愁绝倒。 诸生颇尽新知乐,万事终伤不自保。气酣日落西风来, 愿吹野水添金杯。如渑之酒常快意,亦知穷愁安在哉。 忽忆雨时秋井塌,古人白骨生青苔,如何不饮令心哀。
wén zhāng yǒu shén jiāo yǒu dào   duān zhī míng zǎo ài mǎn táng jǐn háo hàn  
kāi yán shǎng fāng cǎo ān jiàn yuǎn méi   luàn chā fán huā xiàng qíng hào
qiān yóu cán jiù bīng xuě   bǎi qiě shì kāi huái 怀 bào chuí lǎo è wén zhàn bēi  
shāng wèi huǎn yōu xīn dǎo shào nián zòng tán xiào   kàn xíng róng gǎo
zuò zhōng xuē huá shàn zuì   zuò fēng lǎo jìn lái hǎi nèi wèi cháng  
shān dōng bái hǎo liú shěn xiè wèi gōng   cái jiān bào zhāo chóu jué dǎo
zhū shēng jǐn xīn zhī   wàn shì zhōng shāng bǎo hān luò 西 fēng lái  
yuàn chuī shuǐ tiān jīn bēi miǎn zhī jiǔ cháng kuài   zhī qióng chóu ān zài zāi
shí qiū jǐng   rén bái shēng qīng tái   yǐn lìng xīn āi