宿灞上寄侍御(王与)弟

唐代 王昌龄
独饮灞上亭,寒山青门外。长云骤落日,桑枣寂已晦。 古人驱驰者,宿此凡几代。佐邑由东南,岂不知进退。 吾宗秉全璞,楚得璆琳最。茅山就一征,柏署起三载。 道契非物理,神交无留碍。知我沧溟心,脱略腐儒辈。 孟冬銮舆出,阳谷群臣会。半夜驰道喧,五侯拥轩盖。 是时燕齐客,献术蓬瀛内。甚悦我皇心,得与王母对。 贱臣欲干谒,稽首期殒碎。哲弟感我情,问易穷否泰。 良马足尚踠,宝刀光未淬。昨闻羽书飞,兵气连朔塞。 诸将多失律,庙堂始追悔。安能召书生,愿得论要害。 戎夷非草木,侵逐使狼狈。虽有屠城功,亦有降虏辈。 兵粮如山积,恩泽如雨霈。羸卒不可兴,碛地无足爱。 若用匹夫策,坐令军围溃。不费黄金资,宁求白璧赉。 明主忧既远,边事亦可大。荷宠务推诚,离言深慷慨。 霜摇直指草,烛引明光珮。公论日夕阻,朝廷蹉跎会。 孤城海门月,万里流光带。不应百尺松,空老钟山霭。
yǐn shàng tíng   hán shān qīng mén wài cháng yún zhòu luò   sāng zǎo huì
rén chí zhě   宿 fán dài zuǒ yóu dōng nán   zhī jìn tuì 退
zōng bǐng quán   chǔ qiú lín zuì máo shān jiù zhēng   bǎi shǔ sān zài
dào fēi   shén jiāo liú ài zhī cāng míng xīn   tuō lüè bèi
mèng dōng luán chū   yáng qún chén huì bàn chí dào xuān   hòu yōng xuān gài
shì shí yàn   xiàn shù péng yíng nèi shén yuè huáng xīn   wáng duì
jiàn chén gān   shǒu yǔn suì zhé gǎn qíng   wèn qióng tài
liáng shàng wǎn   bǎo dāo guāng wèi cuì zuó wén shū fēi   bīng lián shuò sāi
zhū jiāng duō shī   miào táng shǐ zhuī huǐ ān néng zhào shū shēng   yuàn lùn yào hài
róng fēi cǎo   qīn zhú shǐ 使 láng bèi suī yǒu chéng gōng   yǒu jiàng bèi
bīng liáng shān   ēn pèi léi xīng   ài
ruò yòng   zuò lìng jūn wéi kuì fèi huáng jīn   níng qiú bái lài
míng zhǔ yōu yuǎn   biān shì chǒng tuī chéng   yán shēn kāng kǎi
shuāng yáo zhí zhǐ cǎo   zhú yǐn míng guāng pèi gōng lùn   cháo tíng cuō tuó huì
chéng hǎi mén yuè   wàn liú guāng dài yīng bǎi chǐ sōng   kōng lǎo zhōng shān ǎi