送友人出塞

唐代 薛能
榆关到不可,何况出榆关。春草临岐断,边楼带日闲。 人归穹帐外,鸟乱废营间。此地堪愁想,霜前作意还。
guān dào   kuàng chū guān chūn cǎo lín duàn   biān lóu dài xián
rén guī qióng zhàng wài   niǎo luàn fèi yíng jiān kān chóu xiǎng   shuāng qián zuò hái