送叶任道教授之官静江

宋代 叶适
太学秦文夸第一,国子先生里行立。 岭南梅花太枯涩,花岂唤人人底急。 炉亭雪深叫孤鸿,传书为愬明光宫。 云翻雨覆古来有,不如堂堂金石守。
tài xué qín wén kuā   guó xiān sheng xíng  
lǐng nán méi huā tài   huā huàn rén rén  
tíng xuě shēn jiào hóng 鸿   chuán shū wèi míng guāng gōng  
yún fān lái yǒu   táng táng jīn shí shǒu