送晓公归庭山

唐代 孟郊
庭山何崎岖,寺路缘翠微。秋霁山尽出,日落人独归。 云生高高步,泉洒田田衣。枯巢无还羽,新木有争飞。 兹焉不可继,梦寐空清辉。
tíng shān   yuán cuì wēi qiū shān jǐn chū   luò rén guī
yún shēng gāo gāo   quán tián tián cháo hái   xīn yǒu zhēng fēi
yān   mèng mèi kōng qīng huī