送吴宽斋并谢惠诗

宋代 陆文圭
衰年八十一,草露骨垂朽。 有客款荆扉,甘言许吾寿。 假如活百岁,只欠十有九。 辛勒抛书册,散诞耽棋酒。 时时课小诗,不自觉妍酌。 袖中出新句,见客惊欲走。 反顾仍疾读,佳处辄肯首。 呼儿急傅角,晚喜得此友。 久之来告别,秋怀挂衰柳。 百金无所赠,五言聊藉手。
shuāi nián shí   cǎo chuí xiǔ  
yǒu kuǎn jīng fēi   gān yán shòu 寿  
jiǎ huó bǎi suì   zhǐ qiàn shí yǒu jiǔ  
xīn lēi pāo shū   sǎn dàn dān jiǔ  
shí shí xiǎo shī   jué yán zhuó  
xiù zhōng chū xīn   jiàn jīng zǒu  
fǎn réng   jiā chǔ zhé kěn shǒu  
ér jiǎo   wǎn yǒu  
jiǔ zhī lái gào bié   qiū huái 怀 guà shuāi liǔ  
bǎi jīn suǒ zèng   yán liáo shǒu