送王仲脩还乡

宋代 王绅
去年同发双溪头,山川万里属壮游。鄱阳荡漾一叶舟,巫峡潋滟风涛秋。 艰险备尝如浮沤,赖子慰藉百不忧。朝连衽席夕共裯,相看平步登瀛洲。 锦城自昔称名州,岷峨万叠琼瑶浮。草堂遗迹倚江流,森森閟宫祠武侯。 居人十万烟火稠,习俗多与东州侔。徘徊不觉岁已周,人事稍洽情义投。 异乡逢人可解愁,况此情意相绸缪。胡为告别情悠悠,飘然欲便归故丘。 高堂有亲七十优,倚门鹤发风飕飕。两年不知甘旨羞,子职一旷终身尤。 余亦有家青岩陬,石田茅屋柴门幽。自从来作功名谋,几回欲往嗟无由。 今朝见子理归艀,心旌荡荡风中帱。执手河梁泪未收,愿言速来为我俦,愿言速来为我俦。
nián tóng shuāng tóu   shān chuān wàn shǔ zhuàng yóu yáng dàng yàng zhōu   xiá liàn yàn fēng tāo qiū    
jiān xiǎn bèi cháng ōu   lài wèi jiè bǎi yōu cháo lián rèn gòng chóu xiāng   kàn píng dēng yíng zhōu    
jǐn chéng chēng míng zhōu   mín é wàn dié qióng yáo cǎo táng jiāng liú sēn   sēn gōng hóu    
rén shí wàn yān huǒ chóu   duō dōng zhōu móu pái huái jué suì zhōu rén   shì shāo qià qíng tóu    
xiāng féng rén jiě chóu   kuàng qíng xiāng chóu móu wéi gào bié qíng yōu yōu piāo   rán biàn guī 便 qiū    
gāo táng yǒu qīn shí yōu   mén fēng sōu sōu liǎng nián zhī gān zhǐ xiū   zhí kuàng zhōng shēn yóu    
yǒu jiā qīng yán zōu   shí tián máo chái mén yōu cóng lái zuò gōng míng móu   huí wǎng jiē yóu    
jīn zhāo jiàn zi guī   xīn jīng dàng dàng fēng zhōng chóu zhí shǒu liáng lèi wèi shōu yuàn   yán lái wèi chóu yuàn   yán lái wèi chóu