送琴士吴先生南归

明代 龚诩
先生荦荦真奇士,莹若冰壶贮秋水。茫茫宇宙一閒身,南北东西任行止。 平生知己只桐君,出入与俱忘汝尔。每逢佳境得幽趣,辄发长歌奏清徵。 南窥禹穴抵吴宫,洗尽少年筝笛耳。先生所宝清如此,凡尘不受纤毫滓。 却视营营世路人,一生何殊负涂豕。我从南园一见之,笑谈如在春风里。 金兰投分即弟兄,交亲何必生同里。君今别我甬东去,湖海后期那可拟。 倘因云树寄相思,会向江头候双鲤。
xiān sheng luò luò zhēn shì   yíng ruò bīng zhù qiū shuǐ máng máng zhòu xián shēn   nán běi dōng 西 rèn xíng zhǐ
píng shēng zhī zhǐ tóng jūn   chū wàng ěr měi féng jiā jìng yōu   zhé cháng zòu qīng zhǐ
nán kuī xué gōng   jǐn shào nián zhēng ěr xiān sheng suǒ bǎo qīng   fán chén shòu xiān háo
què shì yíng yíng shì rén   shēng shū shǐ cóng nán yuán jiàn zhī   xiào tán zài chūn fēng
jīn lán tóu fèn xiōng   jiāo qīn shēng tóng jūn jīn bié yǒng dōng   hǎi hòu
tǎng yīn yún shù xiāng   huì xiàng jiāng tóu hòu shuāng