送从弟长安下第南归觐亲

唐代 邵谒
白日不得照,戴天如戴盆。青云未见路,丹车劳出门。 采薇秦山镇,养亲湘水源。心中岂不切,其如行路难。 为文清益峻,为心直且安。芝兰未入用,馨香志独存。 他门种桃李,犹能荫子孙。我家有棠阴,枝叶竟不繁。 心醉岂因酒,愁多徒见萱。征徒忽告归,执袂殷勤论。 在鸟终为凤,为鱼须化鲲。富贵岂长守,贫贱宁有根。 丈夫志不大,何以佐乾坤。昼短疾于箭,早来献天言。 莫恋苍梧畔,野烟横破村。
bái zhào   dài tiān dài pén qīng yún wèi jiàn   dān chē láo chū mén
cǎi wēi qín shān zhèn   yǎng qīn xiāng shuǐ yuán xīn zhōng qiè   xíng nán
wéi wén qīng jùn   wèi xīn zhí qiě ān zhī lán wèi yòng   xīn xiāng zhì cún
mén zhǒng táo   yóu néng yīn sūn jiā yǒu táng yīn   zhī jìng fán
xīn zuì yīn jiǔ   chóu duō jiàn xuān zhēng gào guī   zhí mèi yīn qín lùn
zài niǎo zhōng wèi fèng   wéi huà kūn guì zhǎng shǒu   pín jiàn níng yǒu gēn
zhàng zhì   zuǒ qián kūn zhòu duǎn jiàn   zǎo lái xiàn tiān yán
liàn cāng pàn   yān héng cūn