送安思正之蜀

宋代 蔡襄
贱者易屈志,少年多直情。 子独修节行,爱护如目精。 辛勤走铨省,历岁才点名。 舍居在穷巷,门户面西城。 妻孥愁屡空,独尔心无营。 驱骡从僮仆,间或造予庭。 是时杨叔武,相值极驩诚。 妙言发潜稸,远意倍幽萌。 羞谀刺俗子,指急条边兵。 过从岂云厌,时节忽峥嵘。 叔武守岳阳,别去方行行。 子今复之蜀,蜀道天险并。 橐中无一钱,剑外几百程。 春风卷地来,凡草犹奋荣。 如何使之人,憔悴气与形。 内富在乎我,外穷系於生。 此事久已判,努力敦诚明。 吾友黄君度,实乃浮其声。 子往从之游,切磨固相成。
jiàn zhě zhì   shào nián duō zhí qíng
zi xiū jié xíng   ài jīng
xīn qín zǒu quán shěng   suì cái diǎn míng
shě zài qióng xiàng   mén miàn 西 chéng
chóu kōng   ěr xīn yíng
luó cóng tóng   jiàn huò zào tíng
shì shí yáng shū   xiāng zhí huān chéng
miào yán qián   yuǎn bèi yōu méng
xiū   zhǐ tiáo biān bīng
guò cóng yún yàn   shí jié zhēng róng
shū shǒu yuè yáng   bié fāng xíng xíng
zi jīn zhī shǔ   shǔ dào tiān xiǎn bìng
tuó zhōng qián   jiàn wài bǎi chéng
chūn fēng juǎn lái   fán cǎo yóu fèn róng
shǐ 使 zhī rén   qiáo cuì xíng
nèi zài hu   wài qióng shēng
shì jiǔ pàn   dūn chéng míng
yǒu huáng jūn   shí nǎi shēng
zi wǎng cóng zhī yóu   qiē xiāng chéng