四月十七日奉安仁宗皇帝御容於景灵孝严殿是

宋代 蔡襄
先帝传基固,其人嗣统平。 余恩华夏在,高谊古今倾。 汉法原为庙,仙居别有京。 海中金阙见,天上玉楼成。 睿意怀丕烈,宸豪荐大名。 荐唯将舜擬,严亦与周并。 龙向朝云起,奎和昼日呈。 流光俄扆岁,发号庆重明。 令节千秋过,端仪万众迎。 欢呼山岳动,驱拂鬼神惊。 缥缈来佳气,雍容下太清。 旛旌多异制,歌吹自新声。 琳馆初停御,銮舆始引行。 盥孚通至感,福泽被群生。 往事时兼远,孤臣泪独横。 晨兴西向久,凄断老年情。
xiān chuán   rén tǒng píng
ēn huá xià zài   gāo jīn qīng
hàn yuán wèi miào   xiān bié yǒu jīng
hǎi zhōng jīn què jiàn   tiān shàng lóu chéng
ruì huái 怀 liè   chén háo jiàn míng
jiàn wéi jiāng shùn   yán zhōu bìng
lóng xiàng zhāo yún   kuí zhòu chéng
liú guāng é suì   hào qìng zhòng míng
lìng jié qiān qiū guò   duān wàn zhòng yíng
huān shān yuè dòng   guǐ shén jīng
piāo miǎo lái jiā   yōng róng xià tài qīng
fān jīng duō zhì   chuī xīn shēng
lín guǎn chū tíng   luán shǐ yǐn xíng
guàn tōng zhì gǎn   bèi qún shēng
wǎng shì shí jiān yuǎn   chén lèi héng
chén xīng 西 xiàng jiǔ   duàn lǎo nián qíng