四贤一不肖诗·右尹师鲁

宋代 蔡襄
君子道合久以成,小人利合久以倾。 世道下衰交以利,遂使周雅称嘤鸣。 煌煌大都足轩冕,绰有风采为名卿。 高名重位盖当世,退朝归舍宾已盈。 脅肩谄笑不知病,指天报遇如要盟。 一朝势夺德未改,万钧已与毫厘轻。 畏威谀上亦随毁,矧复鼓舌加其评。 逶迤阴拱质气厚,两豆塞耳心无营。 呜呼古人不可见,今人可见谁与明。 章章节义尹师鲁,饬躬佩道为华荣。 希文被罪激人怒,君独欣慕如平生。 抗书轂下自论劾,惟善与恶宜彙征。 削官竄逐虽适楚,一语不挂离骚经。 当年亦有大臣逐,朋邪隐缩无主名。 希文果若事奸险,何此吉士同其声。 高谭本欲悟人主,岂独区区交友情。
jūn dào jiǔ chéng   xiǎo rén jiǔ qīng
shì dào xià shuāi jiāo   suì shǐ 使 zhōu chēng yīng míng
huáng huáng xuān miǎn   chuò yǒu fēng cǎi wèi míng qīng
gāo míng zhòng wèi gài dāng shì   tuì 退 cháo guī shě bīn yíng
xié jiān chǎn xiào zhī bìng   zhǐ tiān bào yào méng
zhāo shì duó wèi gǎi   wàn jūn háo qīng
wèi wēi shàng suí huǐ   shěn shé jiā píng
wēi yīn gǒng zhì hòu   liǎng dòu sāi ěr xīn yíng
rén jiàn   jīn rén jiàn shuí míng
zhāng zhāng jié yǐn shī   chì gōng pèi dào wèi huá róng
wén bèi zuì rén   jūn xīn píng shēng
kàng shū xià lùn   wéi shàn è huì zhēng
xuē guān cuàn zhú suī shì chǔ   guà sāo jīng
dāng nián yǒu chén zhú   péng xié yǐn suō zhǔ míng
wén guǒ ruò shì jiān xiǎn   shì tóng shēng
gāo tán běn rén zhǔ   jiāo yǒu qíng