水龙吟(武宁瑞莲)

宋代 杨无咎
晓来雨歇风生,素商乍入鸳鸯浦。红蕖翠盖,不知西帝,神游何处。罗绮丛中,是谁相慕,凭肩私语。似汉皋珮解,桃源人去,成思忆、空凝伫。 肯为风流令尹,把芳心、双双分付。碧纱对引,朱衣前导,应须此去。好揖清香,盛邀嘉客,杯行无数。唤瑶姬并立,如花并蒂,唱黄金缕。
xiǎo lái xiē fēng shēng   shāng zhà yuān yāng hóng cuì gài   zhī 西   shén yóu chǔ luó cóng zhōng   shì shuí xiāng   píng jiān shì hàn gāo pèi jiě   táo yuán rén   chéng kōng níng zhù
kěn wèi fēng liú lìng yǐn   fāng xīn shuāng shuāng fēn shā duì yǐn   zhū qián dǎo   yìng hǎo qīng xiāng   shèng yāo jiā   bēi xíng shù huàn yáo bìng   huā bìng   chàng huáng jīn