水龙吟 寿舍弟菊轩

宋代 段克己
天高秋气初清,姑山汾水增明秀。黄花红叶,输香泛滟,恰过重九。细捻金蕤,旋题新句,满斟芳酒。况人生自有,安排去处,须富贵,何时有。休说山中宰相,也不效、斜川五柳。锄犁自把,山田耕罢,双牛随后。经史传家,儿孙满眼,渐能承受。待与君坐阅,庄椿岁月,作皤然叟。
tiān gāo qiū chū qīng   shān fén shuǐ zēng míng xiù huáng huā hóng   shū xiāng fàn yàn   qià guò chóng jiǔ niǎn jīn ruí   xuán xīn   mǎn zhēn fāng jiǔ kuàng rén shēng yǒu   ān pái chù   guì   shí yǒu xiū shuō shān zhōng zǎi xiàng   xiào xié chuān liǔ chú   shān tián gēng   shuāng niú suí hòu jīng shǐ zhuàn jiā   ér sūn mǎn yǎn   jiàn néng chéng shòu dài jūn zuò yuè   zhuāng chūn 椿 suì yuè   zuò rán sǒu