水龙吟·秋生泽国

宋代 吴则礼
秋生泽国,无边落木,又作萧萧下。澄江过雨,凉飙吹面,黄花初把。苍鬓羁孤,粗营鸡黍,浊醪催贳。对斜斜露脚,寒香正好,幽人去、空惊咤。 头上纶巾醉堕,要欹眠、水云萦舍。牵衣儿女,归来欢笑,仍邀同社。月底蓬门,一株江树,悲虫鸣夜。把茱萸细看,牛山底事,强成沾洒。
qiū shēng guó   biān luò   yòu zuò xiāo xiāo xià chéng jiāng guò   liáng biāo chuī miàn   huáng huā chū cāng bìn   yíng shǔ   zhuó láo cuī shì duì xié xié jiǎo   hán xiāng zhèng hǎo   yōu rén kōng jīng zhà
tóu shàng guān jīn zuì duò   yào mián shuǐ yún yíng shě qiān ér   guī lái huān xiào   réng yāo tóng shè yuè péng mén   zhū jiāng shù   bēi chóng míng zhū kàn   niú shān shì   qiáng chéng zhān