水龙吟 瓶中桃花,追和先伯父元韵

明代 张绉英
晓来无赖东风,芳菲落尽春犹在。几枝半敛,胆瓶深贮,朱颜未改。 银蒜尘轻,玉炉香细,怕他憔悴。尽清明过了,无情飞燕,衔不到、秋千外。 斜倚小窗欹侧,想嫣然、不禁铅泪。一缕游丝,数声啼鴃,离愁易碎。 凭遍栏杆,半规新月,那堪无寐。便春归、处处残红,却获得他飘坠。
xiǎo lái lài dōng fēng   fāng fēi luò jǐn chūn yóu zài zhī bàn liǎn   dǎn píng shēn zhù   zhū yán wèi gǎi
yín suàn chén qīng   xiāng   qiáo cuì jǐn qīng míng guò le   qíng fēi yàn   xián dào qiū qiān wài
xié xiǎo chuāng   xiǎng yān rán jīn qiān lèi yóu   shù shēng jué   chóu suì
píng biàn lán gān   bàn guī xīn yuè   kān mèi biàn 便 chūn guī chù chù cán hóng   què huò piāo zhuì