水龙吟 见水田乐之

明代 顾璘
潺潺碧涧归田,山人自识山家趣。开春阳动,土膏融暖,便脩农务。 黄犊翻泥,青秧刺水,爱逢时雨。但完官两税,供家八口,万事何、思何虑。 细数古来豪杰。犁锄边、尽多乐处。伊尹深耕,孔明薄种,甚生出处。 江左夷吾,终南捷径,岂堪俦侣。判穷达由天,卷舒在我,證却此、生公据。
chán chán jiàn guī tián   shān rén shí shān jiā kāi chūn yáng dòng   gāo róng nuǎn   biàn 便 xiū nóng
huáng fān   qīng yāng shuǐ   ài féng shí dàn wán guān liǎng shuì   gōng jiā kǒu   wàn shì
shǔ lái háo jié chú biān jǐn duō chù yǐn shēn gēng   kǒng míng báo zhǒng   shèn shēng chū chù
jiāng zuǒ   zhōng nán jié jìng   kān chóu pàn qióng yóu tiān   juǎn shū zài   zhèng què shēng gōng