水龙吟(海棠)

宋代 王沂孙
世间无此娉婷,玉环未破东风睡。将开半敛,似红还白,余花怎比。偏占年华,禁烟才过,夹衣初试。叹黄州一梦,燕宫绝笔,无人解、看花意。 犹记花阴同醉。小阑干、月高人起。千枝媚色,一庭芳景,清寒似水。银烛延娇,绿房留艳,夜深花底。怕明朝、小雨濛濛,便化作燕支泪。
shì jiān pīng tíng   huán wèi dōng fēng shuì jiāng kāi bàn liǎn   shì hóng hái bái   huā zěn piān zhàn nián huá   jìn yān cái guò   jiá chū shì tàn huáng zhōu mèng   yàn gōng jué   rén jiě kàn huā
yóu huā yīn tóng zuì xiǎo lán gān yuè gāo rén qiān zhī mèi   tíng fāng jǐng   qīng hán shì shuǐ yín zhú yán jiāo   绿 fáng liú yàn   shēn huā míng cháo xiǎo méng méng   biàn 便 huà zuò yàn zhī lèi