水龙吟

宋代 杨无咎
夜来六出飞花,又催寂寞袁门闭。幽斋无寐,寒欺衾布,明吞窗纸。起步闲庭,月华交映,长空如水。便乘风欲去,凌云直上,青冥际、骑箕尾。 谁信团成和气。在贤侯、笑谈声里。咸惊句琢琼瑰,端是锦缠肠胃。宿麦连云,遗蝗入地,田家知未。更明年看取,东阡北陌,黄云万里。
lái liù chū fēi huā   yòu cuī yuán mén yōu zhāi mèi   hán qīn   míng tūn chuāng zhǐ xián tíng   yuè huá jiāo yìng   cháng kōng shuǐ biàn 便 chéng fēng   líng yún zhí shàng   qīng míng wěi
shuí xìn tuán chéng zài xián hòu xiào tán shēng xián jīng zhuó qióng guī   duān shì jǐn chán cháng wèi 宿 mài lián yún   huáng   tián jiā zhī wèi gèng míng nián kàn   dōng qiān běi   huáng yún wàn