水调歌头·渔钓有遗逸

宋代 孙锐
渔钓有遗逸,天子宠元真。赐之奴仆,得随妫艳下神京。几度苹汀蓼岸,不问金钩无饵,谈笑取冰鳞。珍重主人意,名我曰樵青。肩兰桨,萦桂棹,出波津。凌虚上□□□,□□会群真。卸下绿蓑青笠,付与渔童收管,相与□红尘。归去又□□,同赏洞中春。
diào yǒu   tiān chǒng yuán zhēn zhī   suí guī yàn xià shén jīng píng tīng liǎo àn   wèn jīn gōu ěr   tán xiào bīng lín zhēn zhòng zhǔ rén   míng yuē qiáo qīng jiān lán jiǎng   yíng guì zhào   chū jīn líng shàng             huì qún zhēn xiè xià 绿 suō qīng   tóng shōu guǎn   xiāng   hóng chén guī yòu       tóng shǎng dòng zhōng chūn