霜月

宋代 杨亿
月夕露为霜,心知厌独房。 吟残犹拥鼻,望极自回肠。 鬓减前秋绿,衣消外国香。 星津谁待报,织素未成章。
yuè wèi shuāng   xīn zhī yàn fáng  
yín cán yóu yōng   wàng huí cháng  
bìn jiǎn qián qiū 绿   xiāo wài guó xiāng  
xīng jīn shuí dài bào   zhī wèi chéng zhāng