【双调】雁儿落过得胜令 春游

元代 吴西逸
人衔白玉杯,马纵黄金辔。帘栊燕影闲,院落莺声碎。酒瓮浸玻璃,睡帐揭 金泥。醉写评花句,梦随芳草池。别离,天远书难寄。芳菲,红残春又归。 题情 春闲芍药瓶,尘淡菱花镜。香消翡翠炉,扇冷犀红柄。终日倚山屏,无意理 银筝。独坐愁偏甚,孤眠睡不成。长更,月冷鸳衾剩。愁凝,最无情窗下灯。 叹世 高阳酒更酡,栗里诗难和。风清弦管声,月淡珠玑唾。青镜苦消磨,白发尽 婆娑。门外桑榆景,庭前荆棘科。蹉跎,白日空闲过。风波,浮生无奈何。春花 闻杜鹃,秋月看归燕。人情薄似云,风景疾如箭,留下买花钱,趱入种桑园。茅 苫三间厦,秧肥数顷田。床边,放一册冷淡渊明传。窗前,抄几联清新杜甫篇。
rén xián bái bēi   zòng huáng jīn pèi lián lóng yàn yǐng xián   yuàn luò yīng shēng suì jiǔ wèng jìn   shuì zhàng jiē
jīn zuì xiě píng huā   mèng suí fāng cǎo chí bié   tiān yuǎn shū nán fāng fēi   hóng cán chūn yòu guī 。      qíng
chūn xián sháo yào píng   chén dàn líng huā jìng xiāng xiāo fěi cuì   shàn lěng hóng bǐng zhōng shān píng  
yín zhēng zuò chóu piān shén   mián shuì chéng cháng gēng   yuè lěng yuān qīn shèng chóu níng   zuì qíng chuāng xià dēng 。      tàn shì
gāo yáng jiǔ gèng tuó   shī nán fēng qīng xián guǎn shēng   yuè dàn zhū tuò qīng jìng xiāo   bái jǐn
suō mén wài sāng jǐng   tíng qián jīng cuō tuó   bái kòng xián guò fēng   shēng nài chūn huā
wén juān   qiū yuè kàn guī yàn rén qíng báo shì yún   fēng jǐng jiàn   liú xià mǎi huā qián   zǎn zhǒng sāng yuán máo
shān sān jiān shà   yāng féi shù qǐng tián chuáng biān   fàng lěng dàn yuān míng chuán chuāng qián   chāo lián qīng xīn piān