【双调】水仙子_书所见闲开

元代 任昱
书所见 闲开翠牖近沧州,忽见蛾用出舵楼,来陪燕席翻红袖。舞春风宜佐酒,匆匆催去难留。解湘水烟中佩,驾浔阳江上舟,瘦损风流。 泛舟 牙樯锦缆过沙汀,皓齿青蛾捧玉觥,银塘绿水磨铜镜。船如天上行,人传李郭仙名。水晶寒瓜初破,藕花香酒易醒,无限诗情。 友人席上 绛罗为帐护寒轻,银甲弹筝带醉听,玉奴捧砚催诗赠。写青楼一片情,尽疏狂席上风生。红锦缠头罢,金钗剪烛明,有酒如渑。 幽居 小堂不闭野云封,隔岸时闻涧水舂,比邻分得山田种。宦情薄归兴浓,想从前错怨天公。食禄黄虀瓮,忘忧绿酒钟。未必全穷。
shū suǒ jiàn
xián kāi cuì yǒu jìn cāng zhōu   jiàn é yòng chū duò lóu   lái péi yàn fān hóng xiù chūn fēng zuǒ jiǔ   cōng cōng cuī nán liú jiě xiāng shuǐ yān zhōng pèi   jià xún yáng jiāng shàng zhōu   shòu sǔn fēng liú
fàn zhōu
qiáng jǐn lǎn guò shā tīng   hào chǐ 齿 qīng é pěng gōng   yín táng 绿 shuǐ tóng jìng chuán tiān shàng xíng   rén chuán guō xiān míng shuǐ jīng hán guā chū   ǒu huā xiāng jiǔ xǐng   xiàn shī qíng
yǒu rén shàng
jiàng luó wèi zhàng hán qīng   yín jiǎ dàn zhēng dài zuì tīng   pěng yàn cuī shī zèng xiě qīng lóu piàn qíng   jǐn shū kuáng shàng fēng shēng hóng jǐn chán tóu   jīn chāi jiǎn zhú míng   yǒu jiǔ miǎn
yōu
xiǎo táng yún fēng   àn shí wén jiàn shuǐ chōng   lín fēn de shān tián zhǒng huàn qíng báo guī xīng nóng   xiǎng cóng qián cuò yuàn tiān gōng shí huáng wèng   wàng yōu 绿 jiǔ zhōng wèi quán qióng