【双调】殿前欢_对菊自叹可

元代 张养浩
对菊自叹 可怜秋,一帘疏雨暗西楼。黄花零落重阳后,减尽风流。对黄花人自羞,花依旧,人比黄花瘦。问花不语,花替人愁。 登会波楼 四围山,会波楼上倚阑干。大明湖铺翠描金间,华鹊中问,爱江心六月寒。荷花绽,十里香风散。被沙头啼鸟,唤醒这梦里微官。 玉香逦花 玉香逦,花中无物比风流。芳姿夺尽人间秀,冰雪堪羞,翠帏中分外幽。开时候,把风月都熏透。神仙在此,何必扬州。 村居 会寻思,过中年便赋去来词。为甚等闲间不肯来城市?只怕俗却新诗。对着这落花村,流水堤,柴门闭柳外山横翠。便有些斜风细雨,也近不得这蒲笠蓑衣。
duì tàn
lián qiū   lián shū àn 西 lóu huáng huā líng luò chóng yáng hòu   jiǎn jǐn fēng liú duì huáng huā rén xiū   huā jiù   rén huáng huā shòu wèn huā   huā rén chóu
dēng huì lóu
wéi shān   huì lóu shàng lán gān míng cuì miáo jīn jiān   huá què zhōng wèn   ài jiāng xīn liù yuè hán huā zhàn   shí xiāng fēng sàn bèi shā tóu niǎo   huàn xǐng zhè mèng wēi guān
xiāng huā
xiāng   huā zhōng fēng liú fāng 姿 duó jìn rén jiān xiù   bīng xuě kān xiū   cuì wéi zhōng fèn wài yōu kāi shí hou   fēng yuè dōu xùn tòu shén xiān zài   yáng zhōu
cūn
huì xín   guò zhōng nián biàn 便 lái wéi shèn děng xián jiān kěn lái chéng shì   zhǐ què xīn shī duì zhe zhè luò huā cūn   liú shuǐ   chái mén liǔ wài shān héng cuì biàn 便 yǒu xiē xié fēng   jìn de zhè suō