史馆和侍讲方先生韵二首

宋代 王绅
丹华散虚彩,万里流光清。夜陪玉堂仙,高论蔼馀情。 维时当首夏,神皋寒暑平。著述岂其事,缵缵蛙蚓鸣。 知心谅独难,不忝斯为荣。终期继先业,即缀末简名。
dān huá sàn cǎi   wàn liú guāng qīng péi táng xiān   gāo lùn ǎi qíng
wéi shí dāng shǒu xià   shén gāo hán shǔ píng zhù shù shì   zuǎn zuǎn yǐn míng
zhī xīn liàng nán   tiǎn wèi róng zhōng xiān   zhuì jiǎn míng