折杨柳

唐代 杨炯
边地遥无极,征人去不还。秋容凋翠羽,别泪损红颜。 望断流星驿,心驰明月关。藁砧何处在,杨柳自堪攀。
biān yáo   zhēng rén hái qiū róng diāo cuì   bié lèi sǔn hóng yán
wàng duàn liú xīng 驿   xīn chí míng yuè guān gǎo zhēn chǔ zài   yáng liǔ kān pān