山中效陶

唐代 曹邺
落第非有罪,兹山聊归止。山猿隔云住,共饮山中水。 读书时有兴,坐石忘却起。西山忽然暮,往往遗巾履。 经时一出门,兼候僮仆喜。常被山翁笑,求名岂如此。 齿发老未衰,何如且求己。
luò fēi yǒu zuì   shān liáo guī zhǐ shān yuán yún zhù   gòng yǐn shān zhōng shuǐ
shū shí yǒu xīng   zuò shí wàng què 西 shān rán   wǎng wǎng jīn
jīng shí chū mén   jiān hòu tóng cháng bèi shān wēng xiào   qiú míng
chǐ 齿 lǎo wèi shuāi   qiě qiú