伤时

唐代 孟郊
常闻贫贱士之常,嗟尔富者莫相笑。男儿得路即荣名, 邂逅失途成不调。古人结交而重义,今人结交而重利。 劝人一种种桃李,种亦直须遍天地。一生不爱嘱人事, 嘱即直须为生死。我亦不羡季伦富,我亦不笑原宪贫。 有财有势即相识,无财无势同路人。因知世事皆如此, 却向东溪卧白云。
cháng wén pín jiàn shì zhī cháng   jiē ěr zhě xiāng xiào nán ér de róng míng  
xiè hòu shī chéng tiáo rén jié jiāo ér zhòng   jīn rén jié jiāo ér zhòng
quàn rén zhǒng zhǒng táo   zhǒng zhí biàn tiān shēng ài zhǔ rén shì  
zhǔ zhí wéi shēng xiàn lún   xiào yuán xiàn pín
yǒu cái yǒu shì xiāng shí   cái shì tóng rén yīn zhī shì shì jiē  
què xiàng dōng bái yún