上古之什补亡训传十三章·陵霜之华一章

唐代 顾况
(陵霜之华,伤不实也。) 陵霜之华,我心忧嗟。阴之胜矣,而阳不加。坱轧陶钧, 乃帝乃神,乃舒乃屯。烈烈严秋,熙熙阳春,职生有伦。 今华发非其辰,辰属东方之仁,遐想三五。黄帝登云, 尧年百馀。二仪分位,六气不渝。二景如璧,五星如珠。 陵霜之华兮,何不妄敷。
  líng shuāng zhī huá   shāng shí 。)  
líng shuāng zhī huá   xīn yōu jiē yīn zhī shèng   ér yáng jiā yǎng zhá táo jūn  
nǎi nǎi shén   nǎi shū nǎi tún liè liè yán qiū   yáng chūn   zhí shēng yǒu lún
jīn huá fēi chén   chén shǔ dōng fāng zhī rén   xiá xiǎng sān huáng dēng yún  
yáo nián bǎi èr fēn wèi   liù èr jǐng   xīng zhū
líng shuāng zhī huá   wàng