【商调】金络索挂梧桐 咏别

元代 高明
羞看镜里花,憔悴难禁架,耽阁眉儿淡了教谁画?最苦魂梦飞绕天涯,须信 流年鬓有华。红颜自古多薄命,莫怨东风当自嗟。无人处,盈盈珠泪偷弹洒琵琶。 恨那时错认冤家,说尽了痴心话。 一杯别酒阑,三唱阳关罢,万里云山两下相牵畦。念奴半点情与伊家,分付 些儿莫记差:不如收拾闲风月,再休惹朱雀桥边野草化。无人把,萋萋芳草随君 到天涯。准备着夜雨梧桐,和泪点常飘洒。
xiū kàn jìng huā   qiáo cuì nán jìn jià   dān méi ér dàn le jiào shuí huà   zuì hún mèng fēi rào tiān   xìn
liú nián bìn yǒu huá hóng yán duō mìng   yuàn dōng fēng dāng jiē rén chù   yíng yíng zhū lèi tōu tán pa
hèn shí cuò rèn yuān jiā   shuō jǐn le chī xīn huà
bēi bié jiǔ lán   sān chàng yáng guān   wàn yún shān liǎng xià xiāng qiān niàn bàn diǎn qíng jiā   fēn
xiē ér chà   shōu shí xián fēng yuè   zài xiū zhū què qiáo biān cǎo huà rén   fāng cǎo suí jūn
dào tiān zhǔn bèi zhe tóng   lèi diǎn cháng piāo