三弟手植瓢材且有诗予亦戏作

金朝 刘从益
为爱胡卢手自栽,弱条柔蔓渐萦回。素花飘后初成实,碧荫浓时可数枚。 试问老禅藤缴去,何如游子杖挑来。早知瓠落终无用,只合江湖养不才。
wèi ài shǒu zāi   ruò tiáo róu màn jiàn yíng huí huā piāo hòu chū chéng shí   yīn nóng shí shǔ méi    
shì wèn lǎo chán téng jiǎo   yóu zhàng tiāo lái zǎo zhī luò zhōng yòng zhī   jiāng yǎng cái